Chiếc khung tranh

Nguyễn Đình Đăng

Tranh vẽ xong thường được lồng khung. Chiếc khung không chỉ tôn vẻ đẹp của bức tranh mà còn là một hộp bảo vệ tranh, giảm thiểu tác hại của va đập, bụi, ẩm, mốc. Một số khung lắp kính hạng bảo tàng còn cản được tia cực tím, ánh sáng phản xạ v.v.

Với một bức tranh bày ở đám cưới có tông chủ đạo là màu trắng, tôi cũng dự tính chọn một chiếc khung trắng kiểu tray frame (như cái khay hoặc cái hộp). Bức tranh lồng tray frame sẽ có vẻ giống một vật quý giá được bày trong tủ kính, như kim cương chẳng hạn.

Tôi thường mua hoạ phẩm tại hiệu Sekaido – hãng bán hoạ phẩm lớn nhất Nhật Bản, thành lập từ 1940, có trụ sở chính là một cao ốc 10 tầng toạ lạc tại Shinjuku. Hoạ phẩm ở đây có từ hạng sinh viên tới thượng hạng dành cho hoạ sĩ chuyên nghiệp (ví dụ như sơn dầu GUILD của Kusakabe, Vernét hay Yuichi của Holbein Japan, Matsuda Super của Mastuda, Rembrandt của Royal Talens, Lefranc của Lefranc & Bourgeois, bút lông Raphael, Leonard, Rembrandt, Tamura, canvas Claessens, Holbein, Funaoka [1], Maimeri, v.v.) mà giá lại được giảm từ 5 tới 40%.

1917918_1653300521595508_287323136319253903_n

Tòa nhà chính của hãng Sekaido tại Shinjuku gồm 10 tầng trên mặt đất và 3 tầng dưới mặt đất (Ảnh từ internet)

12469385_1653185298273697_7275358584226794301_o

Vòm cửa vào tòa nhà Sekaido tại Shinjuku với biểu tượng Mon Lisa đang há miệng kinh ngạc trước các chủng loại và chất lượng hoạ phẩm ở đây (Ảnh từ internet)

995306_1653304788261748_5188715952047647999_n

Một góc của bán màu sơn dầu (trên) và bút lông vẽ sơn dầu (dưới) tại tầng 3 tòa nhà Sekaido ở Shinjuku

Sau khi chọn được loại tray frame ưng ý trên trang web của Sekaido, tôi gọi điện tới bản hiệu tại Shinjuku để đặt trước. Một giọng nữ êm ái trả lời rằng với loại tray frame màu trắng cho canvas cỡ F8 thì cửa hiệu còn 2 chiếc, nhưng rất tiếc hơi bị bẩn nên nếu quý khách muốn đặt khung không tì vết, đúng màu này cỡ này thì phải đợi tới sau dịp nghỉ năm mới (4.1) vì xưởng làm khung đã nghỉ từ hôm qua (28.12). Không hề gì bởi Sekaido có tới 12 chi nhánh. Tôi gọi điện tới chi nhánh ở Ikebukuro. Họ nói họ còn đúng 1 chiếc tray frame màu trắng cỡ F8. Tôi nói họ giữ cho tôi mai tôi tới lấy.

Con trai tôi nghe vậy nói:

Khung bị bẩn sẽ được giảm giá đấy bố ạ.
Nhưng bẩn thì mua làm gì? – tôi nói.
Đó là khái niệm bẩn của người Nhật, bố nhé!

Nhận xét này có vẻ đúng bởi trước kia chúng tôi đã từng mua cả bộ bàn ghế cho phòng ăn sau khi được giảm giá 50% chỉ vì mặt bàn có một vết sước nhỏ dài độ 3 cm.

Trên đường về sau khi ăn liên hoan cuối năm với mấy người bạn Nhật ở Roppongi, tôi ghé cửa hàng Sekaido tại Shinjuku để xem 2 cái khung đó bẩn đến đâu.

Gian hàng bán khung tranh chiếm hai tầng 4 và 5 của tòa nhà Sekaido. Tray frame ở tầng 5. Có 2 – 3 khách hàng trước tôi đang chờ lắp khung, nên tôi xếp hàng đợi, nhân tiện quan sát cách họ phục vụ. Một bà trông ra vẻ nghệ sĩ, mang một bức tĩnh vật sơn dầu tới để ướm hai chiếc khung cô bán hàng vừa bê ra bày trước mặt. Cô nhân viên lúi húi lắp tranh vào khung cho bà này ngắm. Bà lắc. Cô nhân viên Sekaido lại lịch kịch tháo bức tranh ra, lồng vào chiếc khung thứ hai cho bà xem. Sau khi bà ưng ý cô gói ghém cẩn thận, bà trả tiền rồi về. Cả hộp tranh đã lồng khung sẽ được cửa hiệu gửi tới nhà bà vào ngày hôm sau. Tại quầy bên trái tôi, một cụ ông đang được một nam nhân viên phục vụ. Lo cụ ông cao tuổi đứng lâu mỏi chân, chàng nhân viên đã mang một chiếc ghế thấp ra cho cụ ngồi, còn chàng thì quỳ cả hai đầu gối xuống sàn, ngay bên cạnh cụ, để giải thích.

1914686_1653227581602802_1669345059453655182_n

Một nữ nhân viên Sekaido tại quầy bán khung tranh (Ảnh từ internet)

Đến lượt mình, tôi nó với cô nhân viên rằng sáng nay tôi vừa gọi điện hỏi về tray frame. Cô nhớ ra ngay, chạy vào kho bưng ra hai chiếc khung đựng trong hộp carton. Một chiếc có một vết xước trên cạnh, chiếc thứ hai có 2 vết bẩn trên hai cạnh, mỗi vết bằng nửa hạt gạo, và một vết sước trên tấm ván hậu màu trắng lót dưới tranh. Tôi hỏi có đổi tấm lót từ chiếc thứ nhất sang chiếc thứ hai được không. Cô bảo được. Tôi lại hỏi khung bị bẩn thì cửa hàng có giảm giá không. Cô bảo có. Rồi cô đếm các vết bẩn, mở sổ hướng dẫn tra cứu, lấy máy tính tay ra bấm, sau đó chìa cho tôi xem giá: Được giảm 30%. Thấy tôi còn đăm chiêu chiêm ngưỡng hai vết bẩn, cô nói để cô xem có xóa được không, rồi le te chạy đi lấy một miếng vải mềm tới lau hai nhát: hai vết bẩn biến mất. Sau khi cô đổi tấm ván hậu bị xước, chiếc khung hoàn toàn không còn tí tì vết nào. Giá vẫn được giảm 30% (còn khoảng 5000 yen).

Sau khi tôi trả tiền, cô bán hàng lấy một tờ giấy màu lục có in nhãn hiệu Sekaido màu trắng bọc nắp hộp như để đánh dấu đây là hàng được mua tại Sekaido. Sau đó cô buộc dây, gắn quai nhựa, không quên lót một miếng nylon có bọt khí để tôi xách cho êm ngón tay, rồi vừa cười tươi như hoa vừa cúi chào cảm ơn. Còn tôi, thoả mãn tuyệt đối, xách khung ra về.

12402082_1653185348273692_5127802940970509460_o

Hộp khung bọc giấy của hiệu Sekaido (Ảnh của tác giả)

980820_1653185344940359_6373674734664648929_o

Mặt sau khung có lắp sẵn tai để buộc dây treo theo cả chiều ngang lẫn chiều dọc (Ảnh của tác giả)

12401667_1653185328273694_7699168225542309887_o

Tem hiệu Sekaido dán trên ván hậu của khung (Ảnh của tác giả)

9591_1653231384935755_5427820462728392103_n

“Quà cưới tặng con trai” trong tray frame (Ảnh của tác giả)

Sáng hôm sau tôi gọi điện tới chi nhánh của Sekaido ở Ikebukuro, nói tôi đã mua được khung tại bản hiệu tại Shinjuku, vì thế không cần chiếc khung tôi đặt hôm qua nữa. Khi tôi xin lỗi vì đã bảo họ giữ hàng nay lại không mua nữa, tôi nghe thấy tiếng cô bán hàng cười rồi giọng cô nói: “Không có gì cả. Xin cảm ơn quý khách.”

*

Phúc Âm của thánh Luke có câu: “Người nào có thể tin cậy được trong những thứ rất nhỏ thì cũng có thể tin cậy được trong những thứ rất lớn, người nào bất lương trong những thứ rất nhỏ thì cũng bất lương trong những thứ rất lớn.” Còn nữ văn sĩ Anh Mary Ann Evans, bút danh George Eliot, từng nhận xét rằng tập hợp của một chuỗi các việc nhỏ nối tiếp nhau, chứ không phải sự bốc đồng, mới là cái làm nên những thứ vĩ đại. Dường như người Nhật là hiện thân của triết lý đó.

Người Việt có câu tục ngữ “Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”, rất gần với triết lý “There’s no place like home” của người Mỹ hay “В гостях хорошо, а дома лудше” (Làm khách thì tốt, nhưng ở nhà còn tốt hơn) của người Nga. Nhật Bản không phải là nước to như Mỹ hay Nga, lại không phải là nước thắng trận như Việt Nam, nhưng câu ngạn ngữ Nhật “住めば都” (sư-mê-ba mya-kô, tức bạn sống ở nơi nào thì nơi đó là thủ đô) lại mang đậm tinh thần thế giới, rất gần với tuyên bố của văn hào người Đức Thomas Mann khi ông di tản sang Mỹ năm 1938 để lánh nạn độc tài phát xít trên quê hương mình: “Tôi ở đâu thì ở đó là nước Đức.”

30.12.2015

_________________

[1] Hãng Funaoka từng là một trong những hãng sản xuất canvas chất lượng cao nhất và giá cũng cao, nhưng đã tuyên bố phá sản ngày 30.4.2015 vì không cạnh tranh được với canvas nhập khẩu, tuy chất lượng không bằng, nhưng giá mềm.

Thẻ: ,

Phản hồi của bạn:

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: