Archive for the ‘âm nhạc’ Category

Tình vô hạn

25/12/2015
11224498_1649950031930557_2798682037310082068_o

Trần Vinh Kiên năm 21 tuổi (1942)

Đó là tựa đề tập thơ thi sĩ Trần Vinh Kiên tặng cha tôi ngày 10.2.1942.

Ông trạc tuổi cha tôi, tức sinh khoảng năm 1921, qua đời năm 27 tuổi vì điên.

Tuyển tập thơ viết tay của ông có tên “Tình vô hạn”, gồm hai phần. Phần thứ nhất được ông chép lại ngày 13.5.1941, phần thứ hai – ngày 20.12.1941, tức đúng 74 năm về trước.

Tôi đã lớn lên trong các vần thơ của ông mà cha tôi thường đọc cho tôi nghe. Khi lên đường sang Nhật năm 1994, tôi đã được cha tôi cho phép đem theo tập thơ này. Hai mươi mốt năm qua tôi vẫn gìn giữ nó.

Dưới đây là một số bài từ tập thơ Trần Vinh Kiên.

NĐĐ

12374760_1650006041924956_8817517741708683610_o

Bìa tập thơ Trần Vinh Kiên với dòng đề tặng cha tôi “Tặng Nguyễn Đình Nam” trên cùng.

12374873_1650180588574168_7972202913745709050_o

Trang 2 với bút tích “À Nam” (Tặng Nam) của Trần Vinh Kiên đề tặng cha tôi ngày 10.2.1942

1412249_1650006071924953_4096394885979637759_o

Quyển sách ngày sau

Quyển sách ngày sau

Nếu có bao giờ thơ của tôi
Sẽ in thành sách tặng cho đời
Tôi không muốn sách huy hoàng quá,
Sách sẽ in thường, giản dị thôi.

Giấy trắng đơn sơ với chữ đen,
Không bìa rực rỡ, giấy hoa tiên,
Thêu chim với bướm hay rồng múa,
Sách sẽ như lòng tôi tự nhiên.

Tôi yêu mây trắng trên trời xa,
Áo trắng người yêu đi thướt tha,
Và sắc tình tôi như cẩm thạch,
Tôi yêu huệ trắng giữa muôn hoa.

Và tôi là bạn với màu đen,
Yêu áo tang buồn, bóng tối yên.
Lặng lẽ màu đen nghiêm nghị quá
Như lòng đau khổ rất điềm nhiên.

Thơ tôi như sách cũng đơn sơ,
Không lạ lùng chi, bạn đọc thơ
Sẽ thấy một lòng hay nói sẽ
Hay buồn, hay thấy nỗi bơ vơ.

1941

842_1650006055258288_3557529046798003874_n

Tựa đề Tình vô hạn

1009724_1650163118575915_720410630391009946_o

Thứ Hai

Thứ Hai

Đêm qua trăng sáng anh không ngủ
Vì nghĩ hôm nay em tới đây.
Hôm nay tỉnh dậy bình minh đẹp
Anh thấy đời anh êm ái thay!

Anh xếp thư phòng, anh mở cửa,
Nắng vào cùng với tiếng chim ca,
Anh mua hoa trắng, bình hoa đẹp
Lâu lắm bây giờ mới có hoa.

Anh chắc hôm nay em dậy sớm.
Em đang gỡ tóc ngọc tay mềm,
Mỉm cười em nghĩ riêng anh khóc
Nếu đợi suốt ngay không thấy em.

Bây giờ là lúc em trang điểm;
Mùi phấn theo em đi khỏi nhà.
Hồi hộp anh mơ em đã đến
Dịu dàng áo trắng đẹp như hoa.

Gió mát vào phòng, hoa khẽ động,
Không hay em đáp chuyến tầu nào.
Em ơi, em hẹn làm chi thế?
Phơ phất trời xanh mây trắng cao.

Anh ngồi yên lặng nhìn ra phố
Mỗi một giờ qua lo lắng thêm.
Nắng lên, trưa lại, mênh mang nhớ,
Chiều xuống mà anh chưa thấy em.

Tối thứ Ba, 5.5.1942

10298453_1650006075258286_6919423202043526464_o

12370845_1650006081924952_2353680474214592223_o

Tôi yêu những phố (trang cuối)

Tôi yêu những phố

Tôi yêu những phố tôi thường qua
Những biển hàng quen, những mái nhà.
Đời thấy tôi đi hờ hững lạ,
Đâu hay lòng rộn yến oanh ca.

Thương mấy thêm lên lúc gót mòn,
Những người tôi gặp mặt luôn luôn,
Hàng ngày trông thấy tôi qua cửa,
Khi vắng lòng tôi cũng thấy buồn.

Hay gặp người kia có vẻ sầu,
Tôi thường muốn lại hỏi: Vì đâu?
Sao ta e ngại không làm bạn,
Khổ bớt đi nhiều khi có nhau.

Những sáng vui tươi có mặt trời,
Mọi người làm việc, tôi đi chơi,
Bâng khuâng hút thuốc, nghe chim hót,
Các phố như cùng vui với tôi.

Những độ mùa đông phố rất buồn,
Lòng tôi như phố cũng cô đơn,
Tôi về gác lạnh khi chiều xuống,
Phố biết lòng tôi nặng tủi hờn.

Tôi sẽ mang tình cho đến khi
Ngày tàn, tôi sẽ bỏ đời đi.
Nhưng hồn bay trở về cùng phố,
Lặng lẽ buồn thôi, không nói chi.

Ai kẻ đi qua những chốn này
Mai sau sẽ thấy có hương bay
Của hồn một thuở mênh mang nhớ,
Vơ vẩn sầu trên những ngọn cây.

2.1941

12370767_1650011745257719_4227113937094023441_o

Đêm Hà Nội (trang đầu)

11062158_1650018738590353_5458489424024411219_o

Đêm Hà Nội (trang cuối)

Đêm Hà Nội

Màn đã buông rồi, rạp hát tan,
Người buồn trở lại cõi trần gian,
Linh hồn đang mải trong cơn mộng,
Đèn sáng trưng lên, bặt tiếng đàn.

Bỡ ngỡ, tôi theo các kẻ về,
Một mình ở giữa đám người đi.
Mọi người chia ngả, đêm khuya vắng
Vang tiếng giầy tôi gõ vỉa hè.

Hà Nội trong đêm ngủ lặng yên
Tôi châm thuốc lá bước đi lên,
Kéo cao cổ áo vì đêm lạnh,
Những bóng cây chen với ánh đèn.

Tôi qua những phố mọi đêm khuya
Tôi vẫn quen đi để trở về
Phố cũ, mái nhà trong bóng tối,
Từ xưa buồn mộng những điều chi?

Những hình co quắp ngủ trên thềm,
Vài chiếc xe tay đi lặng im,
Tửu quán nơi kia đưa vẳng lại
Tiếng cười nói của khách đi đêm.

Đây giờ tịch mịch của hồn đau
Nhân loại cười lên những tiếng sầu.
Tội lỗi náu mình trong bóng tối,
Ngày mai ai biết sẽ về đâu!

Tôi đi ở giữa cuộc tang thương,
Đèn điện canh khuya rọi xuống đường,
Gió thổi bao la trong phố vắng,
Nhà ai thơm ngát dạ la hương.

30.4.1941

12374808_1650018741923686_8875247126170992848_o

Những khách đi tàu

Những khách đi tầu

Tôi hay ngồi ngắm lúc đi tầu
Những khách cùng đi không biết nhau,
Lặng lẽ nhìn nhau, không tiếng nói,
Bao lòng ngơ ngẩn nghĩ về đâu?

Những mặt buồn kia, những mắt kia
Bên nhau sao vẫn cứ xa chia?
Trên tàu có kẻ không quê quán,
Có kẻ ra đi lẫn kẻ về.

Một chuyến tầu mang khách bốn phương,
Ngưởi vui thường dựa kẻ buồn thương,
Chắc rằng sông núi gây sầu nhớ,
Tàu vẫn mang hồn ly cố hương.

Dặm sầu, bao kẻ đã xa nhau!
Đời cũng qua như một chuyến tầu.
Hành khách một lần xưa gặp gỡ
Bây giờ ly tán đã về đâu?

5.1941

12375270_1650018745257019_2873152262020562975_o

Gửi người có mắt dịu dàng

Gửi người có mắt dịu dàng

Đã mấy hôm rồi mây vấn vương,
Sớm chiều lành lạnh thoáng hơi sương,
Đi ngoài phố rộng hoa gì ngát
Hương nhắc cho lòng bao nhớ thương.

Hôm nay tôi đến trước trường xưa
Em học cùng tôi, đứng ngẩn ngơ,
Trường cũ bây giờ người đến ở,
Riêng hồn năm cũ vẫn bơ vơ.

Tình mất, người ta có biết gì!
Ngày xưa đau khổ, nhớ làm chi!
Nắng thu mỉm miệng cười trên phố,
Tôi đứng bên đường không nỡ đi.

Mỗi một ngày qua, xa cách hơn,
Chim bay về núi, nước theo nguồn,
Năm đi, lòng vẫn chưa nguôi nhớ
Mắt dịu dàng xưa, mắt rất buồn.

Thu 1941

1966175_1650018998590327_5562560362695616911_o

Trở rét

Trở rét

Bỗng dưng tôi nhớ quá, trời ơi!
Gió sớm hôm nay lạnh thấu người,
Lá rét hiu hiu trong phố vắng,
Trời khô tràn ngập ý chia phôi.

Tôi đã làm chi để thế này!
Hôm qua tôi chót lỡ bao ngày,
Và mai kia tới, rồi sao nữa?
Suốt một đời tôi không đổi thay.

Người yêu nay đã ở nơi đâu?
Có nhớ tôi không, có biết sầu?
Chắc hẳn trong đời êm đẹp ấy
Hình buồn tôi thoảng, mất từ lâu.

Bao giờ tôi bỏ được lòng tôi,
Quên mắt nhìn kia với tiếng cười!
Run rẩy ra nhìn mùa rét tới,
Cây bàng trước cửa lá bay rơi.

1938 – 1942

12377683_1650020531923507_4784074841169500637_o

Người yêu

Người yêu

Người yêu không biết sẽ là ai,
Chắc nhỏ mà thôi với tóc dài.
Tôi nhớ người yêu chưa biết mặt,
Em ơi, sao nỡ trốn tôi hoài!

Em ở gần tôi hay ở xa?
Người hoa chắc phải có tên hoa, (*)
Mắt hiền êm ái trông thương lắm,
Tiếng nói êm đềm như tiếng ca.

Trời định rằng ta chung giấc mơ
Mà em luôn vẫn để tôi chờ!
Chiều hôm thấy bóng chim về tổ,
Chạnh nỗi buồn đơn, tôi ngẩn ngơ.

Em của tôi ơi, em ở đâu?
Lòng em có biết bạn em sầu!
Bao giờ em lại và em hỏi
Duyên cớ làm sao tôi khổ đau…

1940

_________
(*) Chỗ này có ai đó đoán tên “Mai!” Tác giả gạch đi, trả lời: “Đ. phải.”

12377701_1650024631923097_1627674779616611412_o

Em ngủ trong chiều

Em ngủ trong chiều

Em ngủ trong khi đã sắp chiều
Nắng tàn bên cửa, phố đìu hiu.
Xin đừng đánh thức hoa đau khổ
Mệt vẻ hồng nhan trên gối xiêu.

Em khóc gì em trong giấc mơ?
Môi son u ám bóng đêm mờ.
Trong chiều em đẹp đau thương quá,
Giăng chiếu bên giường, mộng ngẩn ngơ.

Dơi chiều xin nhẹ cánh mà bay,
Có bạn ta buồn đang ngủ say.
Hãy ngủ bình yên, em chớ khóc!
Hồn đêm anh cũng đã về đây.

11234069_1650028171922743_519054315367067696_o

Bìa cuối tập thơ

Hạnh phúc

Không có gì đâu em biết chưa?
Một vườn rau cỏ rất đơn sơ,
Quanh năm chim hót bên nhà vắng,
Em sẽ trồng hoa, tôi viết thơ.

Hoa nở thì em sẽ hái hoa.
Cùng hoa em khiến đẹp vui nhà.
Hoa tươi mộc mạc như tình ái,
Đìu hiu nắng rọi, bướm bay qua.

Phòng chẳng làm chi có lụa tơ
Nhưng yêu không thiếu được bao giờ.
Chúng mình yêu mến, ai hơn chứ?
Chăn gối xoàng thôi cũng rất mơ.

Hạnh phúc là em, bạn với tôi.
Người đời sẽ đến hỏi ta vui:
“Nơi này là chốn Thiên thai hẳn?”
Ta lặng nhìn nhau, sẽ mỉm cười.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 594 other followers